Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018


    Cảm nhận khi đọc”Dấu chân xa miền ký ức ” của  Trầm Mặc
                                                                       Tô Thị Thanh Mai
Thời gian chúng tôi gặp nhau quá ít, không đủ nói hết những điều muốn nói, không nhớ hết ý tưởng muốn giải bày,thế nhưng khi nhận được tập thơ “Dấu chân xa..”tôi đọc một mạch, đọc say mê, rồi đọc đi đọc lại nhiều lần..Vậy đó
đọc thơ Trầm Mặc không dấu nổi cảm xúc về tình cảm của tác giả gởi đến thầy cô và bè bạn .Một tình cảm trong sáng, nhớ thương từng chi tiết, hoàn cảnh của thầy cô,những kỷ niệm khó phai trong những ngày tháng của tuổi học trò, ,của ĐK ngày xưa ,sau hàng thập niên bề bộn với công việc gia đình .Tôi luôn ấp ủ kỷ niệm về ĐK là ngọn lửa cháy lên rừng rực để hun đúc một tinh thần bền bỉ cho những buồi  họp mặt hằng năm của ĐK-IBM(1967-1974).
Giờ đây đọc thơ của Trầm Mặc chắp thêm đôi cánh cho tôi bay vào khung trời thơ mộng của tuổi học trò bảy năm ngồi trên ghế nhà trường .Đồng Khánh trong những ngày tháng ấy ,TM mặc luôn nặng lòng với mối tình học sinh trong sáng để rồi tác giả ghi lại trong “Dấu xưa” “Khúc hạ xưa” “Bỗng nhớ tiếng mai tê” “Trong tiếng ve ngân”đã là ký ức gọi về của một thời áo trắng mộng mơ, ngọc ngà, hồn nhiên, vui, buồn và lắm chuyện
              Rồi một ngày em về thăm trường cũ.
            Tường vôi xưa, vẫn còn đó màu hồng
            Gốc phượng già nghiêng mình trong dáng đợi.
            Khách đường xa bao năm tháng trở về.
             “Dấu xưa đó em dịu dàng áo lụa….
             Nắng sân trường như níu bước ai đi
              Đường phượng bay,tan trường ai chung lối,
              Mà giời đây đếm bước một mình ta…”
 Trầm Mặc cho rằng:“Bụi phấn mãi bay bay bay” khi xa rời bục giảng , người lái đò năm xưa là nữ  sinh ĐK vẫn có  những phút giây hồi tưởng những kỷ niệm đẹ pcủa một thời ‘trưa áo trắng”, của những ngày “Mưa trên cây sầu đông” làm cho cuộc sống thăng hoa cùng cảm xúc..
Thơ trò, nhạc thầy quyện vào nhau với những ca từ thấm sâu và trầm lắng
 “Ừ thôi em cứ lặng im.
Cho ai gởi gió đi tìm hương xưa”
 Rồi lại “Ru tình vào thiên thu” để một ngày nào đó về với dòng Hương của một thời tình tự”Chiều bên sông mênh mông ”nghe sao da diết quá người ơi
”Ta về ngồi với đòng Hương.
Xa xăm một thoáng vấn vương mắt buồn.
Mai sau cuối cuộc còn không.
Trả sao cho hết nguồn sông nghĩa tình”
Càng đọc thơ,càng thấm thía tình thầy cô và bạn bè ,TM đã nhớ rất rõ những buổi học, những lời giảng của thầy cô ,để cho vào thơ như nhắc nhở nhau rằng “Văn học là nhân học”


Tiết học nào bài sử mãi âm vang.
Con xa quê, miệt mài lo cơm áo.
Gió đông về lại nghèn nghẹn rưng rưng .
“Thất thủ kinh đô”, một thời quê mẹ .
“Măng cá,Ngọ Môn” giọng cô còn mãi.
“À ơi Huế của ta ơi
Lặng trong lòng mẹ là lời cô trao”.
Trong thơ của TM có khi mang nặng chất thiền của những thuyết nhân duyên, luật nhân quả
Sanh, lão bệnh tử, ai mà tránh đâu.
Dù cho sức khỏe bền lâu.
Vẫn không thóat khỏi  kiếp sau luân hồi .
Oan gia trái chủ nhiều đời .
Vào ra sinh tử bao ngừơi khổ đau.
Thôi đừng sát hại lẫn nhau .
Để không gây óan là câu sửa mình .
Thật sự TM đã hát lên những lời ru, ru tình, ru người ru những ai bớt nỗi niềm trong tình người, tình bè bạn và thầy cô
Càng đọc thơ của TM ta bắt gặp những kỷ niệm của những năm tháng không thể nào quên được của lứa tuổi học trò ngây ngô, một chút tình trong sáng , lãng mạn của học sinh ĐK vào những thập kỷ 06-70.
Trầm Mặc rất chân thật,bộc bạch một cuộc tình nhẹ nhàng, đằm thắm, sâu lắng và rất nặng ân tình ,muốn mang theo mãi đến muôn kiếp,không dám khen mà khen không đủ lời .Phải nói TM là một “ren trội”của nữ sinh ĐK, một  trí nhớ về tính cách ,hoàn cảnh của thầy cô rất là uyên thâm, khoảng thời gian gần năm mươi năm,thể hiện tình cảm thầy trò,,bè bạn rất thắm thiết và đầy ắp tình người .
TM ơi thật hiếm có và khó kiếm trong bối cảnh phồn hoa của thời “hiện đại”chạy theo những cái mới, giữa một nền văn hóa cộng đồng ô hợp, phải chăng”Ngọc trong đá”,thật không phản cảm cho những tài hoa ghép chữ của TM.
Trầm Mặc ơi!những cách hoa thấm đậm tình người cứ ươm mầm kết trái. Những án thơ từ những lời Phật dạy luôn là ngọn đuốc soi đường cho Phậ ttử  tập tểnh vào con đường chánh pháp .TM đã gián tiếp hóa giải những tâm hồn đau buồn của bạn đọc (Tôi) ,đã khóc thay cho những giọt nước mắt khô không  lệ đang từ từ chảy vào trong để tan vào hư không rồi hóa kiếp.Tôi có cảm giác khi đọc thơ TM là đang khóc với những từ ngữ mà TM đã sử dụng trong thơ.Tôi gặp TM, tôi khóc nhiều về những cuộc tình của tôi đã ra đi ..bỏ lại con đường .Còn TM không khóc, vì đã khóc nhiều trong thơ của mình,nên không còn gì để khóc”ướt mi “thôi Nói như Vũ Thành An “Khóc cho vơi đi những nhục hình..”
Càng đọc ta càng thấy thơ TM nặng ân tinh
“Xuân về lại nợ tình anh
Tôi còn mắc nợ một vành trăng khuya
Rồi thì xin hứa
Thôi thì hẹn lại xuân sau
Tôi xin trả hết núi sâu ân tình”
Hoặc đôi lúc “:Trả sao cho hết dòng sông nghĩa tình”, muốn trả nợ tình cho nhẹ lòng ,đã trả được chưa?hay chỉ còn đọng mãi trong thơ cho hành trình sáng tác của TM
Thật tự hào thay khi mình cùng thời với TM,cùng ngồi bên cạnh nhà thơ khi còn ngồi ghế nhà trường ĐKvà Sư phạm , rồi gặp nhau nới xứ sở quê người, ở đó ta bắt gặp một tâm hồn đồng điệu giữa nhạc và thơ.
Rõ ràng khi tôi đọc thơ TM trong tiết trời gay gắt, nắng như thiêu đốt ở thị xã Đồng Xoài, nhưng tôi không hề có cảm giác nóng nực, bởi bên tôi là những vần thơ của TM đã tưới mát tâm hồn tôi , rồi ngân xa ,vang mãi cho đến ngàn sau :
 Mai sau cuối cuộc còn không?
Trả sao cho hết nguồn sông nghĩa tình
Trầm mặc ơi! Thanh Mai đây nghe,còn chút gì để nhớ, để thương “


Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018



XUÂN VỀ TRÊN ĐỈNH YÊN BÌNH

Xuân về cây lá trổ hoa
Bông mai vàng rực mượt mà đón xuân
Khắp nơi đường phố tưng bừng
Cờ hoa phấp phới chào mừng xuân sang
Bình Long phố thị rộn ràng
Vui sao khắp nẻo đường làng, xóm quê
Dân cư tấp nập đi về
Đông vui chợ tết bốn bề là hoa
Hương theo chiều gió thoảng qua
Phong lan tỏa ngát bao la hương rừng
Trà mi, Nguyệt quế, một vùng 
Lay ơn, Cẩm chướng sắc bừng phô trương
Chiều buông dạo bước phố phường
Ngất ngây trong dạ vấn vương tơ lòng
Miên man nỗi nhớ bềnh bồng
Màu mây đơm kết tơ hồng chiều say
Xuân về nào chẳng ai hay
Yên bình trên đỉnh én bay chập chờn
Tình xuân nào rõ nguồn cơn
Sắc xuân trên đỉnh mê hồn khách xa
Thì thầm dưới bóng chiều tà
Nàng xuân thỏ thẻ mặn mà tình quê
Mai về dạ cứ đê mê
Bình Long đẹp mãi  tràn trề  sắc xuân    
TẠM BIỆT TÚY VÂN
Túy Vân ơi!
trùng dương bát ngát
Gió lộng
chiều buông
ân tình cũ
Tạm biệt nhé
mai  về
phố núi
Gởi lại đây
nỗi  nhớ vơi đầy

                
VẦNG TRĂNG ĐẦU NĂM

Tháng Giêng vằng vặc trăng xanh
đóa  hoa thầm lặng long lanh giọt buồn
Màn đêm lấp lánh hạt sương
ru nhau một thoáng yêu thương dỗ dành
Tình thơ tựa mối tơ mành
một mai gặp lại, ngọt lành còn không
Trăng ơi sáng mãi trên sông
chút hương cho gió kẻo không trăng tàn
Dẫu đời gieo lắm bẽ bàng
thôi về đứng ngóng ngút ngàn sao xa
Trời khuya giá lạnh mình ta
chợt nghe cõi tạm “ta bà” bể dâu
Còn đây mắt biếc u sầu
chìm trong cát bụi bạc màu biển trăng




                                                   















TÓC THẦY BẠC TRẮNG
Thương kính gởi thầy Vĩnh Quế

Nghe tin thầy bệnh hôm rày
Thương thầy con cứ ngày ngày ngóng trông
Công lao thầy đã vun trồng
Cho đàn con dưới trường hồng thưở nao
Thây ơi mới đó hôm nào
Chung vui họp mặt thầy chào hỏi thăm
Từ xa, lòng cứ xa xăm
Trách  mình xuôi ngược biệt tăm tháng ngày
Để rồi họp mặt hôm nay
Gặp thầy mà xót xa thay cuộc đời
Thời gian vật đổi sao dời
Tóc thầy bạc trắng, nghẹn lời  rưng rưng
Thầy ơi! biết có bao lần
Hỏi thăm bè bạn  ân cần  thầy xưa
Lớp mười a, một chiều mưa
Lời thầy giảng dạy say sưa một mình
“Không gian hình học” môn  hình
Thầy  xoay  nét phấn vẽ  hình đẹp ghê
Bây chừ  thầy bệnh “hôn mê”.
Con nghe tin ấy lòng tê tái lòng
Ngày đêm con vẫn cầu mong
Cho thầy khỏe lại vầng đông rạng ngời
Để con  thấy lại  nụ cười
Hiền hòa ,thân thiện của người  thầy xưa
Nghe câu hát mãi đò đưa
Chạnh lòng nghĩ mái tóc thưa của thầy
Nhớ ngày họp mặt sum vầy
Nhìn tóc  thầy bạc, cay cay mắt buồn
Bình Phước 11/7/2012..



   VANG MÃI TIẾNG ĐÒ ĐƯA                                  
                 (Thương kính chúc mừng sinh nhật Thầy Nguyển Hứa Thảo)


Ngày năm tháng chín, sinh nhật thầy
‘Đồng Khánh gờ rúp ”vẫn còn đây
Rừng mail vang dậy lời chúc tụng
Mừng thọ tám ba tuổi của thầy

Cái tuổi tám ba xưa nay hiếm
Thầy còn khỏe mạnh vẫn thanh liêm
Ung dung tự tại thơ và nhạc
Khúc hát ru ai, bớt nỗi niềm

Một mùa thu trước gió heo may
Mở mắt chào đời thật đẹp thay
Song thân vui vẻ bao mơ ước
Chắc hẳn lớn lên sẽ làm thầy

Ngày lại  ngày qua làm thầy giáo
Cuộc đời thanh bạch đẹp biết bao
Kiến thức chắp cánh đàn con trẻ
Lời thơ điệu nhạc vút bay cao

Thầy ơi bên kia miền đất hứa
Thầy còn thao thức một đêm khuya
Có nghe nhịp thở trò Đồng khánh
Vẫn còn vang mãi tiếng “đò đưa”

Biết nói gì đây  kính chúc thầy
An nhiên, tự tại vẫn xưa nay
Sáng tác nhiều hơn bao điệu nhạc
Ru mãi ru hoài vẫn cứ say

                         (Ngày 5/9/2012)

HOA TRẮNG CÀI LÊN ÁO
     (Thân tặng những ai đang còn mẹ )
   
Vu Lan về
 Con nhớ lắm mẹ ơi
 Có phải đời người sinh ra để buồn  để  tủi
 Mẹ  không còn
 Trên áo con người ta cài hoa trắng
 Nước mắt lưng tròng
con mất mẹ thật ư ?
Con thơ dại
để tháng ngày lặng lẽ
Mẹ  đường xa  phiên chợ cuối  mùa  đông
Năm tháng qua đi
đời  người ngắn ngủi
Mẹ  đi rồi
nghe  lạnh buốt chiều sương
Con  bơ vơ lạc lõng
xuôi ngược chốn quê người
Xa cố hương , một thời bên mẹ
Tháng  ngày qua  thiếu lắm một tình thương
Nghe  chim kêu con giật mình sợ sệt
Tiếng côn trùng than khóc ...não nuột ghê
Đêm về khuya 
nghe trống vắng vô cùng
Nơi  phương xa mắt dõi về cố quận
Mẹ tảo tần ,một nắng hai sương
Ngày ra đi ,mắt mẹ buồn ngấn lệ
Tiếng còi tàu tiễn biệt  mẹ xa con…
Nay Vu Lan lại về
trên áo con  cài bông  hoa trắng
Mới ngày nào con  được đóa  hông nhung






THẦY ƠI
       Kính dâng hương hồnThầy Phạm Kim Âu giáo sư dạy Pháp
       văn Trường Nữ Trung học Đồng Khánh Huế
 Con trở về đây vẫn lối này
Vẫn con đường đó  vẫn trườngđây
Lớp xưa còn đó màu vôi tím
Mà chẳng tìm đâu thấy bóng thầy
Thầy đã không còn con ở đây
Về thăm trường cũ con mới hay…
Thầy đã ra đi không lời biệt
Đứa học trò ngoan không mắn may
Con nhớ năm xưa những tháng ngày
Thầy cho con học những điều hay
Gắng lên! Mai lớn làm cô giáo
Dạy học con nghe nhớ điều này
Nơi chốn xa xôi, bao đắng cay
Nước mắt lưng tròng, con lấy tay
Gạt lau xua bớt bao phiền muộn
Giữ mãi lời khuyên dạy của thầy
Xa lắm thầy ơi, vùng lửa đạn
Con làm cô giáo một bản làng
Vẫn nhớ lời thầy xưa giảng dạy
Mà nghe như nhói cả ruột gan
Biết nói gì hơn ở chốn này
Con làm nghề giáo bấy lâu nay
Mong có một làn về thăm Huế
Thắp nén nhang thơm tạ lễ thầy


CHO NGƯỜI ĐÃ KHUẤT


 Bao năm ấp ủ một ngày
Cho em gặp lại giãi bày cùng anh
Yêu nhau, chăm chỉ học hành
Hương tình trong sáng, mình đành xa nhau
Trao nhau tình buổi ban đầu
Chắc chiu ngày tháng nhuốm màu nhân sinh
Ngày sau chuyện của chúng mình
Hãy trân quý giữ chút tình thơ ngây
Ngờ đâu lại có một ngày
Ra đi biền biệt, mai này tìm đâu
Dẫu đời lắm cuộc bể dâu
Sông ngân vời vợi nhịp cầu nối nhau
Ngày đêm lòng mãi nguyện cầu
Ân tình năm cũ giọt sầu lạc nhau
Chừ nghe tin dữ nhói đau
Anh đi, đi mãi dài lâu không về
Nén hương khấn lạy tứ bề
Hương linh anh thác được về Tây phương
Hồng trần trăm nẻo bi thương
Anh về cực lạc, thôi vương kiếp người
Xa lìa cõi tạm anh ơi
Còn em ở lại bên đời quạnh hiu


         


KHÔNG LẼ ANH QUÊN

Không lẽ bây giờ anh đã quên
Tình thơ trong sáng tựa trăng rằm
Ánh mắt đằm thắm chiều gặp gỡ
Gọi gió Xuân về em nhớ mong

Lời yêu mát ngọt anh gởi trao
Em nghe như mới tựa hôm nào
Xuân tình êm dịu đôi mắt ấy 
Tha thiết nhìn ai sóng dạt dào

Anh đã quên rồi, anh sẽ quên
Còn em  nhớ mãi chẳng hề quên
Khoảng trời thơ mộng, bình yên lắm
Sao giờ xa mãi đến vô biên

Người đi mãi không v



                           Trầm Mặc
Từ anh biền biệt bao năm
Lối xưa bến cũ trăng rằm đợi ai
Trời cao, biển rộng sông dài
Anh đi, đi mãi ngày mai có còn?
Bao năm dõi mắt mỏi mòn
 Sương thu vời vời sắt son tình đầu
Từ anh đi mãi dài lâu
Mắt sâu, thăm thẳm biết đâu vô thường
Từ anh bỏ lại bên vườn
Chim oanh hót mãi uyên ương chia lìa
Từ anh vĩnh biệt trời kia
Sao mai  lẽ bóng trăng khuya một mình
Còn đâu nữa nụ cười xinh
Lia xa cõi tạm lặng thinh cuộc đời
Anh đi chẳng nói một lời
Thiên thu  rồi một kiếp người đa đoan







Trm mc trong mưa
                                    TM

Em v trm mc trong mưa
Huế xưa còn chút hương tha gi ai
Cht nghe như tiếng thi
Còn đâu bóng cũ mit mài tháng năm
Em v khuyết ánh trăng rm
Nh li ai hn trăm năm vuông tròn
Em v dõi mt mi mòn
Xa xăm vi vi ch còn du xưa









TÌNH THƠ

 Lá vàng muôn phía mãi đong đưa
Lặng nghe tiếng gió giữa chiều mưa 
Có còn thao thức bao đêm nhớ
Thở dài  xa vắng buổi canh khuya

Tình thơ là mộng vẫn  cứ 
Vẫn thương, vẫn nhớ vẫn đợi chờ
Vẫn còn ru mãi đời đi nhé
Để  có nhau hoài trong tiếng thơ

Mượn thơ, ru mãi tình muôn thưở
Muôn thưở  tình ai  buổi ban sơ
Bao giờ thơ viết còn lạc vận
Ru mãi tình ai đến bao giờ









CÓ NHỮNG MÙA THU

Có những mùa thu, sợi  nắng vàng
Màu  mây xanh biếc, buổi học  tan
Gió  chiều  lồng lộng ven đê  nhỏ
Ríu rít tung tăng  bước rộn ràng

Mỗi độ thu về, tiếng trống vang
Nhớ  mãi năm xưa dưới trường làng
Nép bên  lưng mẹ vào lớp học
Một khung  trời  mộng  lúc thu sang

Rồi một mùa thu  buông tóc  hong 
Trước thềm  thiếu nữ vướng  tơ lòng
Xa xăm mộng vàng rời tuổi ngọc
Để lại sau lưng cánh phượng  hồng

Ngày lại ngày qua  làm  nghề  giáo
Từng trang giáo án đẹp biết bao
Anh mắt ngây thơ, đàn  em nhỏ
Bỗng nhớ mùa thu, một  thưở nào

Năm thàng dần qua cùng  bục  giảng
Lặng  lẽ  đưa ai chuyến đò ngang
Viên  phấn làm chèo  khua  nước  mãi
Đạm bạc, thanh cao, phút ngỡ ngàng

Cứ thế  thu rồi thu  lại thu
Bao năm chèo chống vẫn lời ru
Đưa khách sang sông, thuyền quay lại
Bến  đỗ  yên  bình  gió vi vu

Thấm thoát, ngày mai  cũng  tạ từ
Tạm biệt xa rồi  người “kỹ sư ”
“Thiết kế tâm hồn ”bao con  trẻ
Đếm  mùa thu trước có còn ư?
                        Tháng  9/2012