Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018


VỀ LẠI BẾN THU

Bến quê cách biệt từ lâu
Tre xanh lả ngọn bên cầu còn tươi
Thuyền ai neo bến đợi người
Ngày về bến cũ giữ lời sắt son
Ta ngồi dõi mắt mỏi mòn
Gom  bao sợi nắng hoàng hôn tím buồn
Gió  thu se lạnh tâm hồn
Nao nao tấc dạ  bồn chồn  xuyến xao
 Câu  thơ bỏ ngỏ hôm  nào
 Giờ nghe buốt giá hư hao tháng ngày
Chân cầu thân thiện còn đây
Gốc đa chung thủy hao gầy gió lay
Người đi đất khách có hay  
Chuyện xưa chốn cũ, chia tay giọt buồn
Một chiều gió đổ mưa tuôn
Chia xa  biền biệt giọt vương giọt sầu
Thôi về thấm ướt mưa ngâu
Tan trong sương khói biết đâu côi nguồn.
                                    Thu  2012



MỘT CHÚT CHO NGÀY TÌNH XA                   
   
 Cuối đông rồi em ơi còn nhớ
 mình xa nhau dạo ấy
Cơn mưa chiều giọt ngả, giọt nghiêng
Đường phố lặng
ta bên nhau dưới mưa
Con đường
sau trường Đồng Khánh, trước trường Y
từ đây biệt ly
độ ấy em đi
Gời tình yêu lại…
Những ngày cuối năm em ơi còn nhớ
Cơn mưa chiều sao lạnh buốt thịt da
Tình đã chia xa …
 em có nghe
mộng chiều xuân năm nào
ai thì thầm…
anh hẹn ước mai sau..
Em ơi!
đến bao giờ ta được bên nhau
Nay xuân sắp về, trời cuối đông se lạnh
Và em có nghe
ngọn gió xuân
 thầm thì  trong tiếng lá
nhắc ai về tìm lại tháng ngày qua.
                            18-01-2013






 NHỚ
Cơn mưa rừng lại đến
Nổi nhớ càng chồng chất
Đêm nay ai thao thức
Nơi vùng xa hẻo lánh
Nghe tiếng vạc cầm canh
Tiếng côn trùng rên rỉ
Miền ký ức vụt về
Vây quanh vùng thương nhớ




PHƯỢNG ƠI               
Phượng hồng lại nở rồi anh
Mai về nhặt lấy một nhành riêng em
Thơ tình anh viết những đêm
Bao mùa hạ đến gởi thêm giọt buồn
Sân trường nắng hạ còn vương
Nghe ve réo gọi người thương xa rồi
Ngày xưa chẳng nói một lời
Giờ đây tiếc nuối một thời đã qua
Sân trường Quốc học mình ta
Ngó qua Đồng Khánh tình xa, tình sầu
Thôi gom xác phượng nhạt màu
Mai sau dù có…bạc đầu ...phượng ơi!










NGƯỜI ĐÃ QUÊN RỒI
                     
  

Ai đâu gởi nụ hôn về
Để thành nỗi nhớ tái tê muôn phần
Biết rằng cát bụi hồng trần
Mà sao ta lại tần ngần người ơi
Người không từ biệt một lời
Cho ta ngóng mãi sao trời phía xa
Đường khuya chỉ một mình ta
Xa xăm vời vợi trăng tà gió lay
Cám ơn người gởi thơ này
Để ta ngâm mãi chuỗi ngày mai sau
Tình thơ dù lắm dãi dầu
Xin đừng quên nhé buổi đầu gặp nhau










Huế bây giờ
còn nắng hạ không em
Anh muốn vể đường xưa
lối mộng
Nơi ấy có em của một thời
không vang bóng
em có còn tóc xõa nón nghiêng che
Huế bây giờ
có còn những trưa áo trắng
Buổi tan trường
ai đưa đón em về
Ôi nhớ quá, phượng hồng ve réo gọi


Anh nghe lòng vụn vỡ mối tình riêng
Mai em nhé
mai anh về… em nhé
được cùng em nhắc lại chuyện ngày xưa

Em bé bỏng
anh ngu ngơ, khờ khạo quá
Rồi giờ đây
thương lắm tháng ngày trôi
Anh vẫn nhớ một ngày qua Đồng Khánh
Chiều tím buồn
mưa lất phất 
gío hắt hiu
Anh lúng túng, vụng về ..không nói được
Để bây giờ tiếc nuối mộng ngày xanh
Huế bây giờ
còn nắng vàng chiều Vỹ Dạ không em
Cho anh gởi chút tình xưa năm ấy
còn mãi trong anh…
kỷ niệm vàng năm tháng
Mãi mãi em ơi ! dù tình yêu không trở lại
Anh muốn về ngóng mãi buổi trường tan






XIN CHO MỘT CHÚT HƯƠNG ĐỜI

 Lời yêu anh vội vã trao
để  cơn gió thổi dạt vào hư không
đêm buông nhè nhẹ bên sông
một mình đứng ngóng người không trở về
nghe lòng  bao nỗi tái tê
vời trông theo mãi sơn khê nghìn trùng
Mai sau gặp buổi tao phùng
thỏa lòng mong đợi tay cùng trong tay
Gió ơi sao khéo thày lay
trời cao một vệt sao bay rợn người
Xin cho một chút hương đời
sưởi  nhau nồng ấm dệt lời hát ru
Man đêm phủ trắng sương mù
Sao khuya rơi rụng trăng thu ngút ngàn
Ngủ quên  mấy chiếc lá vàng
cuốn  theo chiều gió đêm tàn lạnh băng.
                     


         HƯ KHÔNG

Thôi rồi, đâu nữa bóng quê
Đường xa heo hút lối về quạnh hiu
Chuyến xe định mệnh một chiều
Hoàng  hôn tím ngắt, liêu xiêu ánh tà
Chợt nghe quặn thắt ruột rà
Vô thường cát bụi ta bà phù du
Còn đâu tiếng hạt êm ru
Lời ai tha thiết trăng thu thưở nào
 Hương Quỳnh khuya nở dạt dào
Mênh mông một cõi tan vào hư không


     














  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét