Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

DÂNG ĐỜI
MỘT CHÚT HƯƠNG XA
Với nhan đề và sự sắp xếp thứ tự theo
dòng thời gian cuộc sống, tập thơ
“Dấu chân
xa… miền ký ức”
như những dòng nhật ký rời
của Trầm Mặc trong mỗi bước đời vô định; đó
là tiếng lòng thổn thức - không che giấu, nồng
nàn với từng hoài niệm để rồi chuyển hóa thành
những vần thơ, mang âm điệu buồn man mác.
Tâm trạng người xa quê, tìm vui bên phấn trắng,
bảng đen cùng tiếng cười đàn trẻ. Bao năm miệt
mài, một ngày giã từ, về vui thú điền viên nhưng
vẫn không quên cái nôi ươm mầm văn học, dù chỉ

DẤU CHÂN XA... MIỀN KÝ ỨC . 91là hồi động một thuở nào của tiếng chuông:Vẳng nghe vang vọng tiếng chuông chùa
Màn đêm bao phủ vẫn còn khua
Âm vang ngân nhẹ, buồn muôn thuở
Biển vắng thuyền ơi! Đã ngủ chưa?
Hay những lúc nhớ quê nhà, trái tim chợt
rung lên khi ngắm nhìn mưa bụi rơi bên Cấm
Thành, bỗng giật mình đếm bước:
Chiều mưa Huế sao mãi buồn ảm đạm
Hoàng Thành kia đã phủ kín rêu phong
Ta lặng đi với giọt nhớ mơ hồ
Chuông xa vọng
trong buổi chiều cô tịch...
Đọc thơ Trầm Mặc, bắt ta phải quay lại
quá khứ: nỗi ám ảnh của một thời hoa mộng, cứ
lảng vảng, quẩn quanh rồi nương náu ẩn tàng một
góc phố xưa, mái trường cũ, cô giáo ngày nào ánh
mắt nhìn trìu mến… sự phân tâm không phải là
vô cớ mà có lý. Bởi miền ký ức, điều đó, ngỡ mòn
phẳng từng quãng vắng… lại thoáng hiện bằng
cơn khát cháy bỏng đam mê, hồi tưởng:
Đồng Khánh ngày xưa buổi tan trường
92 . T R Ầ M M Ặ CAi đâu đứng đợi ở bên đường
Sánh đôi bước nhẹ chiều mưa Huế
Ơi nhớ làm sao, một thoáng hương
Cảm xúc viết về Mẹ không sao nói hết
tình thiêng liêng trời biển ấy. Nghe con vào Đồng
Khánh, lòng mẹ sung sướng xiết bao. Thời Trầm
Mặc được vào ngôi trường danh tiếng đó chẳng dễ
chút nào. Khi mặc chiếc áo dài duyên dáng Cố Đô,
mang bảng tên trường mới qua đò Thừa Phủ, khẽ
nhìn từng gợn sóng biếc trên dòng Hương Giang
chập chờn, tâm hồn cô gái nữ sinh Đồng Khánh
liên tưởng đến nỗi vất vả, lo toan của cha mẹ đã
hy sinh, gieo neo chống chèo qua ngày tháng. Vẫn
mãi đeo đẳng cho đến ngày xa phương, vẫn mang
theo hình bóng thân yêu canh cánh bên lòng. Rồi
một ngày mẹ biệt đời hiu quạnh. Niềm vui chợt
tắt như ảo ảnh sương khói, công danh như trò đời
phù phiếm. Những dòng lục bát ở đoạn cuối bài
thơ
“Nghe con vào Đồng Khánh” trở thành lời
Kinh khổ đầy ước lệ:
Bỗng nghe thoang thoảng hương cau
Mẹ về tiếng gió đêm thâu có còn
Mẹ ơi! Đời mẹ mỏi mòn

DẤU CHÂN XA... MIỀN KÝ ỨC . 93Thác rồi lời vẫn bên con tháng ngày
Con nghe gió thổi hây hây
Mẹ ơi lời mẹ đâu đây mà tìm?
Bằng cái tâm bày tỏ, sự cảm nhận qua thơ
Trầm Mặc, tập thơ đầu tay dẫu còn khiêm tốn,
nhưng cũng đã cho người đọc thấy phảng phất
đâu đó một chút hoài cổ đằm thắm, gần gũi và
luôn tươi mát, nét riêng mà chị đã khắc họa cho
ngôn ngữ thơ mình. Mặc dù khi thơ được xem là
nét chạm trổ trên mảng kim cương, rất khó. Được
đồng cảm, chia sẻ với chị khi tâm trạng đang ngổn
ngang, rối bời giữa hai bờ quá khứ và hiện tại, ta
sẵn lòng tìm những hạt ngọc quý, rất mong được
mở rộng vòng tay đón nhận.
Hy vọng những mùa gặt sau chị sẽ đầy
hoa thơm, cỏ lạ dâng đời một chút hương xa.
Thu 2012
NGÀN THƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét