Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

TIẾNG LÒNG
XIN GỞI LẠI
Chốn quê xa của những người xa quê luôn
là góc thâm trầm trong ký ức, trong hoài niệm
khôn nguôi, trong bất cứ lúc nào không bận bịu vì
cuộc sống thì dù đang ở trong mùa nào, Xuân Hạ
Thu Đông đều chìm vào hồi ức của vọng tưởng
những hình ảnh rất gần gũi, rất thân thiết của riêng
mình. Con đường làng in lối mòn năm tháng ấu
thơ chạy theo chân mẹ vào chốn chợ quê nghèo,
cánh đồng ngát mùi rơm mới sau vụ gặt trơ gốc
rạ nhặt từng cánh lúa rơi rớt, cơn mưa chiều thu
đã làm nỗi buồn vời vợi bên dòng sông sương
khói thơm mùi hương thuở xuân thì. Rồi những

6 . T R Ầ M M Ặ Cngôi trường, những thầy cô giáo của mỗi thời đi
học chất ngất lòng ngưỡng mộ, không rời trong
tâm tri, đến những màu vôi cổng trường cũng là
sắc màu quá khứ... Từ đó rung cảm đã tạo thành
những đợt sóng phủ tràn tâm trí để trở thành chất
liệu sống nẩy mầm thơ, Trầm Mặc đã bao năm
tháng ấp ủ quá khứ của mình như vậy:
Chiều mưa viễn xứ, nhớ quê hương
Nhớ mưa Vỹ Dạ, nhớ chiều sương
Mây mù giăng kín, bên sông nước
Bến cũ, đêm mưa chắc sẽ buồn
Quê nhà của Trầm Mặc không có giới hạn
trong tư duy của riêng mình, chị đã gửi gắm lại
cho thế hệ thứ hai biết cội nguồn từ nơi mẹ cha
đã phải xa ngái đến vùng đất mới tạo dựng cuộc
sống, tha thiết đến nao lòng:
Nhớ nghe con thuở khai thiên lập địa
Ba mẹ cùng tạm biệt Vỹ Dạ xưa
Quê hương thứ hai nuôi con khôn lớn
Có lẽ nào con quên được con ơi!
Huế - miền Đông suốt đời con ghi nhớ
Con sinh ra nơi Cố Đô yêu dấu

DẤU CHÂN XA... MIỀN KÝ ỨC . 7Bước trưởng thành con lại có Bình LongNhìn lại nơi chốn được sinh ra, dậy một tình
yêu sâu thắm chất ngất lãng mạn để rồi những câu
thơ khơi nét riêng trong tâm hồn chị. Chị đau đáu
nỗi đau xa quê, nhưng chị vẫn nhìn lạc quan với
vùng đất mới, nơi mà chị hiểu rằng sẽ là chiếc nôi
cho gia đình mà chị đã chọn lựa. Và sự chọn lựa
thật sự mang lại cho tâm hồn chị được rất nhiều,
chị có quá khứ và hiện tại đan quyện vào nhau, hỗ
tương cho tâm hồn thơ của chị thăng hoa:
Ta lặng đi với giọt nhớ mơ hồ
Chuông xa vọng trong buổi chiều cô tịch
Những tháng năm trải biết bao điều trăn trở
để vượt qua, chọn cho mình một con đường không
phải được rải hoa để bước đi cùng cuộc sống, bụi
phấn đã với chị trôi theo nhiều năm tháng, để lúc
dừng lại mới nói được về một nơi chốn đã hằn sâu
trong nỗi nhớ không dứt rời, tâm hồn chị mang
nhiều niềm đau không bộc lộ, chị cam chịu, tự vỗ
về mình bằng ngôn ngữ thơ để lòng nhẹ bớt niềm
riêng. Chị đắm mình trong thiên nhiên để được
nghe cô đơn mình lan tỏa với bạt ngàn rừng nối

8 . T R Ầ M M Ặ Crừng suốt dãy biên giới miền Đông:Chiều nay phố núi, lại mưa ngâu
Mắt ướt, mưa chi mãi giọt sầu

Gởi chút giọt mưa miền đất lạ
Về nơi phố cũ chợ Đông Ba
Thơ cho tâm hồn bay bỗng cùng thời gian
ta có, Trầm Mặc được như thế, chị đi vào thơ bằng
một trải nghiệm rất đằm thắm của thời mỗi mùa
hoa phượng rực trời với nắng hạ đất Thần Kinh.
Những câu thơ nói lời vui buồn của thân phận,
ghi lại những phút giây trái tim thanh xuân rung
động một nhịp tình, gõ cửa những ẩn khuất đời
người. Thơ Trầm Mặc đã trải bày như vậy.
Huế, cuối thu 2012
VIÊM TỊNH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét