Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019

cho nhẹ lòng



                                         “ CHO NHẸ LÒNG”
                                                                           Truyện ngắn
                                                                                        .Trầm Mặc

Đồng đi mãi trên con đường của một làng nhỏ vùng ven biển.Trưa hè nắng thật gay gắt,nắng như thiêu đốt cả da người.Cái nắng làm cho anh cảm thấy khó chịu ,rồi  nhớ câu nói của ai đó “Về quê để biết nắng và mưa của quê mẹ  ”Ừ quê mình là thế đó,nắng thì cháy da cháy thịt, mưa kéo dài lê thê,dai dẳng, dầm dề,lạnh buốt đến tê người. .Thế mà ai xa quê cũng cứ nhớ,cứ thương,cứ vời vợi trông mong, đợi chờ năm tháng ..
Dọc theo con đường dẫn vào thôn,nhà cửa lụp xụp ,thô sơ,từng đụn rơm,từng khóm chuối,mấy chú trâu uể oải nhai lại nắm rơm khô .Anh nghỉ bụng “ngọai ô thành phố vẫn còn nghèo,đường xưa lối cũ vẫn còn đó,thật chân chất mà thôn dã vô cùng”.
Dừng chân một quán nhỏ bên vệ đường.Bát chè xanh,nghe sao thân thương,gần gũi quá !Quán nghèo ọp ẹp,vách nứa mái tranh Nồi chè xanh, vài ba  bọc muối,hủ nước mắm,ba cái bát( tô )đựng nước chè ,mấy quả trứng, vài  con cá khô,mớ cải xanh,chục bó rau …được bày biện không gọn gàng trên một tấm ván chẳng màu sơn .Trên vách quán, một tấm ván mỏng ghi nợ, những dòng chữ màu than đen nguệch ngọac .Anh  liếc mắt đọc thầm ;
Chị Năm  Cỏ  :            2000 /đồng  muối .
Bác mài dao :              1000/đồng nước chè xanh
Thím Ba chèo đò  :      Hai quả trứng .
Chú Bảy phụ hồ :        Ba bó rau
Đồng suy nghĩ miên man "chao ôi ! quán đã nghèo mà  người thiếu nợ còn nghèo hơn,một ngàn chè xanh,hai ngàn muối .Vậy đó,nhiều khi ta không hiều  ..sẽ trách thầm “có  một ngàn, hai ngàn mà cũng thiếu 'Nhưng có đau ốm mới thương người ốm đau.Có đi rồi mới biết ..Tò mò,bất giác anh hỏi người chủ quán  :
-Ủa  sao lại ghi là chị Năm cỏ,Bác  mài dao hả Bà ? Thế là bà chủ quán,niềm nở  giải thích:
_ Ông khách biết không ?Cuối thôn có chị Năm,quanh năm suốt tháng đi làm cỏ mướn,tội nghiệp nhà nghèo con đông .Bác mài dao,không có ruộng vườn đi mài dao,kiếm  tiền rau muối qua ngày, tôi ghi như vậy cho dễ nhớ  Rồi  bỗng nhiên  người chủ quán lại lấy miếng than đen gạch ngang,tiền thiếu của chị Năm cỏ và Bác mài dao .
Một lần nửa Đồng lại thắc mắc:”Ủa sao bác lại gach khỏan nợ của hai người đó, họ trả rồi à?
Bà chủ quán  nhìn xa xăm rồi nói :“tôi đã nghèo ,ông thấy đó,quán tranh vách nứa, nhưng họ lại nghèo hơn ..Thôi ,tôi gạch bớt cho nhẹ lòng ”
Trả tiền bát chè xanh,Đồng  tiếp tục đi.Miền ký ức vụt về ,anh nghĩ thầm:“ bà  chủ quán tốt bụng,cũng biết buông,cho thanh than tâm hồn, cái gì buông được ta hãy buông đi”
Bóng  đổ một mình anh ..
Mặt trời cũng sắp ngã về tây.Con đường như ngắn lại,anh vội vã rảo bước.Chuông chùa miệt dưới ngân nga đổ,vài chiếc lá vàng rơi trong cảnh chiều nơi thôn dã.Bên tai anh như còn vọng mãi lời của bà lão“Tôi gạch bớt  cho nhẹ lòng ".Rồi anh khe  khẻ hát;” Niềm an vui vẫn luôn có thật, như  bửa cơm thấm đậm dưa cả.Giản đơn thôi người đừng đánh mất  khổ công đi tìm hình bong đâu xa”

Tự nhiên anh  cười một mình và thấy lòng  nhẹ nhỏm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét