DẤU CHÂN XA... MIỀN KÝ ỨC (thơ),
tác giả Trầm Mặc, Nxb. Hội Nhà văn, 2012. Thơ
Trầm Mặc là cả một thế giới ký ức được gọi về. Đó là ký ức về một vùng quê
nghèo khó, về những kỷ niệm tuổi thơ, về mái trường xưa yêu dấu luôn neo đậu
trong tâm hồn của những người học trò mang theo mối tình đầu yêu dấu ấy. Có khi
trong thơ chị chúng ta lại bắt gặp những chiêm nghiệm, suy tư của một tâm hồn
nhạy cảm trước cuộc đời, trước sự biến đổi, va đập của cuộc sống. Lại một lần
nữa chúng ta thấy Huế - vùng đất trầm mặc nhưng có sức quyến rũ lạ kì đối với
những ai còn vương nợ trần gian. Trong thơ Trầm Mặc, Huế không chỉ là một hình
ảnh, một hình tượng mà nó đã trở thành biểu tượng. Biểu tượng về đất mẹ, về quê
hương... Đối với Viêm Tịnh thì Trầm Mặc “chọn cho mình một con đường không phải
được rải hoa để bước đi cùng cuộc sống, bụi phấn đã với chị trôi theo nhiều năm
tháng, để lúc dừng lại mới nói được về một nơi chốn đã hằn sâu trong nỗi nhớ
không dứt rời...”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét