|
Trầm Mặc
Gởi anh một thoáng hương tình
Sưởi anh ấm áp lòng mình nơi xa
Biên cương hải đảo là nhà
Nắng mưa gió bão ấy mà vẫn tươi
Tình thương đem đến mọi người
Còn anh quên cả cuộc đời riêng tư
Đồn anh đóng tận Hoa Lư
Xa xôi hẻo lánh đã từ bao năm
Chiều buông mắt dõi xa xăm
Nhớ người con gái tháng năm đợi chờ
Ngày đêm anh vẫn ước mơ
Đời tươi đẹp mãi,lời thơ ngát tình
Kể chi chuyện của riêng mình
Mai về ta lại đẹp tình lứa đôi
Chiều nay dạ cứ bồi hồi
Nhớ anh,em chợt nhớ lời dặn xưa :
Em còn hát khúc “đò đưa”
Thì anh hát mãi sớm trưa “quân hành”.
Đời anh là khúc độc hành
Đời em giáo án mắt xanh học trò
Nhớ lời thư đã dặn dò
Duyên tình thắm đẹp, em chờ đợi anh
Hởi người chiến sĩ đứng canh
Câu thơ viết vội em dành tặng anh
(Cửa khẩu hoa Lư Lộc Ninh Bình Phước trại sáng tác VH)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét