Một thoáng Lâm viên
Trầm Mặc
Tôi đến Đà Lạt một chiều sương
Hàng thông lặng đứng đợi bên đường
Mây tím buông chùng êm dịu vợi
Linh Sơn ngân nhẹ một hồi chuông
Hạt rây giăng phủ hồ Xuân Hương
Gió se se lạnh thoáng mắt buồn
Màn đêm tỉnh mịch nghe xa vắng
Xót xa khắc khoải bóng yêu thương
Lữ thứ mê hốn dáng kiêu sa
Rừng cây, thác nước, ngập trời hoa
Mai về chắc nhớ em nhiếu lắm
Thành phố mộng mơ, nét hiền hòa
Ta đến thăm em mấy ngày qua
Liễu rũ đong đưa gió la đà
Cho anh gởi chút hương Bình Phước
Sưởi ấm lòng em ..dẫu có xa..
Ngày 8/7/2013
Tại nhà sáng tác Đà lạt cùng với học sinh PT
Dự lớp lý luận phê bình văn học
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét