ĐỌC “NHỚ” CỦA PHẠM DUY
MIÊN
THUỴ
(Hồ
Nguyễn Bích Thủy-Trường chuyên Quang Trung-Bình Phước )
Tôi
đã mất đến bốn ngày để đọc xong quyển "Nhớ" của Phạm Duy- một khoảng
thời gian khá dài so với thời gian đọc một quyển sách khi tôi còn trẻ.
Chưa
quyển sách nào đọc xong, tôi lại có cảm giác luyến tiếc như quyển sách này.
Phải chẳng Phạm Duy đã khéo léo dùng những con chữ dẫn tôi đi cùng ông rong
ruổi - làm một kẻ giang hồ viễn du qua rất nhiều nơi, mà thậm chí nằm một chỗ,
nhắm mắt lại, vẫn thấy chân mình chộn rộn, tim mình hoá cánh mà bay. Có lẽ, tôi
đã thấy mình- thuộc về một thế giới khác???
Kiểu
như món ăn cung đình Huế- ngon nhưng cái gì cũng một chút, những trang viết bày
ra, đọc, thưởng thức rồi, vẫn còn chút gì nuối tiếc, chút gì thèm thuồng, và
nhiều ngẩn ngơ....
Mở
đầu " NHỚ", ông viết:
"Tôi
là nhạc sĩ nên phải có trí nhớ tốt. Nhớ kỹ hàng ngàn bài hát, thuộc lòng hàng
ngàn điệu nhạc. Nhớ những chuyện vui buồn xa lắc xa lơ. Còn nhớ cảnh, nhớ người
nữa chứ ! Đi nhiều, tất nhiên tôi có nhiều bạn lắm. Nhớ rất nhiều người đã đi
qua đời mình... Tôi có nhiều bài hát nhớ quê hương (Tình Hoài
Hương, Thuyền Viễn Xứ...), nhớ những cảnh huống (Còn
Chút Gì Để Nhớ, Nha Trang Ngày về...) nhưng nhớ người bao giờ
cũng da diết hơn là nhớ cảnh, thế mà tôi không có một bài hát nhớ bạn nào cả!
Âu là bây giờ ngồi nhớ bạn và viết ra nỗi nhớ, khi tôi đã trở về sống tại quê
nhà và có ít nhiều ngày tháng rảnh rang..."
Một
chữ NHỚ để gói gọn mà thôi...
Thoạt
đầu, tôi chưa hình dung và ấn tượng lắm về những cái tên mà Phạm Duy gợi về
trong kí ức ông -duy chỉ có một điều, tôi ngạc nhiên, sao ông có thể nhớ
sâu sắc, nhớ ngọt ngào, nhớ thăm thẳm như thế...
Những vùng
đất...
Cảnh...
Người
Đặc
biệt là những người bạn đồng môn từ thời Đệ Nhất ở trường Nguyễn Du, rồi trường
Thăng Long, cùng chia nhau từng miếng xôi, từng miếng bánh mì chấm giấm, hay cả
những lúc đi "ỉa đồng" chung. Và những người bạn từ thưở học chung
trường Kỹ nghệ thực hành, hay trường Cao đẳng mĩ thuật; những người bạn đồng
hành trong gánh hát rong ruổi từ Bắc chí Nam; những người bạn tri âm trong
nhạc, hoạ, thơ...
Và cả những
người tình ông yêu bằng tất cả những nồng nàn, say đắm thời trai trẻ, bằng hào
hoa và sức vóc vạm vỡ, vừa hồn nhiên trên đồng ruộng ướt mưa, trên rơm rạ sau
mùa gặt,...vừa già dặn, tò mò, hăm hở... để rồi ông bỏ lại tất cả, sẵn sáng bỏ
lại tất cả để đi theo những tiếng gọi của những vùng đất mới. Tôi nhận thấy ông
viết tất cả bằng sự tự hào, âu cũng là một phần trong cuộc đời rất sôi nổi, đẹp
đẽ của ông....
Tôi
thích thú mỗi khi ông đến một vùng đất mới, sau những giờ diễn , ông lại một
mình khám phá cho bằng hết cái vùng đất ấy, như cái lần vừa đến Huế, ông vác
valy xuống thuyền, nằm hàng đêm ở đó để nghe ca Huế, hay có thể lặn lội theo
ông lão thổi sáo có con khỉ đeo trên lưng chỉ để nghe, để biết thêm những giai
âm của thể loại nảy lên từ vùng đất trữ tình thần diệu...
Cũng
bởi vì bôn ba, vì nhớ rất nhiều mà những tình cảm, những nỗi nhớ ấy cứ lan hoà,
trộn lẫn rồi thoát thai thành những giai điệu, những ca từ rất trí tuệ, vừa mộc
mạc, vừa thấm đẫm tình người, tình quê hướng, như ông từng nói: Em đã là quê hương rồi...???
Tôi
cũng thích những trang Phạm Duy viết về Văn Cao, về Đặng Thế Phong, Hoàng Cầm,
Quang Dũng, Lê Thương, Nguyễn Văn Thương... sao mà sâu sắc, mà thâm thuý....
Tôi
cũng không biết mình đã nhẩm theo lời của những bài hát của Văn Cao,
những bài thơ mà Phạm Duy phân tích. Tôi phục cái vốn từ sao mà nhẹ nhàng, khéo
léo đến thế... Tôi nhớ ngày xưa còn bé, ba đã từng đàn hát ru ba chị em tôi
bằng những giai điệu ấy. Những bài hát của Trịnh, của Văn Cao, của Phạm Duy.
hay cái thời tôi lên năm, lên mười, nghe giọng hát rất điệu đà, mỹ miều của
Thái Thanh (chuyên hát nhạc anh rể mình) qua chiếc cassette cũ kĩ với: Tình ca, Tình hoài hương, Tiếng sáo Thiên
Thai, chỉ chừng ấy thôi,..
Thảo
nào, khi lớn lên, cứ thấy quen quen...
Muốn viết thật
nhiều sau khi đọc quyển sách này, sau khi nghe một loạt 4 CD "Về
thôi" với giọng dẫn khàn khàn, chậm rãi của Phạm Duy, nhưng...sao năng lực
kém cỏi quá....
Cũng
là một cái DUYÊN khi Em tặng cho tôi quyển sách này...Trong những ngày
tôi rất mệt mỏi, thiếu sức sống. Biết tôi thích Phạm Duy, Em đã lục tung nhiều
nhà sách, phát hiện quyển sách này nằm dưới một tấm biển quảng cáo, mang đến
cho tôi...
Em
bảo tôi có thể đọc quyển sách này, vì tôi là người đặc biệt. Còn tôi thì, đằng
sau nụ cười ấm áp và nhẹ nhàng vì đọc được một quyển sách hay, tôi còn thấy mát
cả lòng mỗi khi ngắm nghía những dòng chữ mà Em đề tặng. Cảm ơn Em, dù mai này,
không là gì của Em, tôi cũng thấy vui vì từng được là một trong những người đặc
biệt của Em. Tôi thì, không thích gọi Em là người đặc biệt, không chỉ bởi vì Em
là người thú vị, là còn bởi vì tôi không thích cái cách gọi đó, đôi khi trong
lòng, chỉ nên có một người đặc biệt mà thôi. Ai cũng gọi là người đặc biệt thì
dễ dãi quá....
Chiều rồi...
Vài
phút trải lòng khi đọc xong quyển “Nhớ” của Phạm Duy (NXB Trẻ, 2010), âu cũng
là bày tỏ chút lòng tri âm với người nhạc sĩ tài hoa quá cố dù con chữ còn rất
vụng về. Tôi vẫn thích câu thơ này trong nhiều câu thơ mà tôi rất thích khác
của Phạm Duy khi tần ngần khép trang sách lại:
"Cho tôi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau..."
(Kỷ Niệm- Phạm Duy)

Họ
và tên: Hồ Nguyễn Bích Thủy
Bút
danh :Miên Thụy
Giáo
viên dạy văn THPT chuyên Bình Phước
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét